Mùa hè thiên đường - Tập 3-Mùa hè mãi mãi
| Tác giả | Jenny Han |
| Thể Loại | Sách dành cho teen |
| Nhà xuất bản | Nxb Trẻ |
“Một cuốn sách về mùa Hè nhưng rất thích hợp để đọc vào mùa Xuân” - một độc giả đã nhận xét như vậy, bởi vì trong không khí của cả cuốn sách luôn tràn ngập tình yêu. Nếu bạn đã đọc hai cuốn đầu tiên của bộ sách Mùa Hè Thiên Đường (tác giả Jenny Han), thì hẳn tập cuối cùng này sẽ là tập không thể bỏ qua. Và nó cũng sẽ không làm bạn thất vọng khi mang tới một đoạn kết hoàn hảo !...Sách phát hành ngày 22/02/2012. Hãy đặt trước ngay hôm nay để được mua với giá tốt nhất !
Nếu ngại đặt hàng hãy gọi.Nhân viên CSKH SOLO sẽ giúp bạn!
Nếu sản phẩm bị lỗi, không đúng như mô tả ngay lập tức SOLO sẽ:Đổi lại sản phẩm mới theo yêu cầu của khách Hoặc hoàn lại tiền cho khách hàng (xem thêm về Điều kiện hoàn tiền) |
Thanh toán
Sản phẩm thường mua cùng nhau
Sản phẩm tương tự sản phẩm bạn đang xem
Danh mục Sách đang có gì hay
Thông tin về sách -Mùa hè thiên đường - Tập 3-Mùa hè mãi mãi
(Hỏi đáp "Mùa hè thiên đường - Tập 3-Mùa hè mãi mãi" tại đây)
mình chọn cách giao hàng tận nơi nhưng thấy báo ở điện thoại hình như là k đc
Hoặc bạn có thể đặt mua chọn hình thức đến văn phòng lấy hàng để chủ động thời gian hơn.
Hoặc bạn có thể đặt mua chọn hình thức đến văn phòng lấy hàng để tiết kiệm phí vận chuyển.
Bán chạy nhất
Mua sản phẩm này thường mua thêm các sản phẩm sau
Sản phẩm bạn đã xem
| Giá thị trường: | 50.000đ |
| Giảm: 15.000đ ( 30% ) | |
| Chỉ còn: | 35.000đ |
Dù tình yêu của nhân vật chính, Belly, đã trưởng thành hơn nhiều, nhưng đó vẫn là một tình yêu tuổi teen với những “ổ gà”, những vấp váp. Và rồi lại có cả sự lãng mạn lên đến đỉnh điểm với “lời đề nghị lớn”: Lời cầu hôn.
Cách viết rất nhanh của Jenny Han tạo cho độc giả cảm giác rõ ràng về sự vội vã, gấp gáp của nhân vật. Đó là điểm đặc biệt khiến cho Jenny Han trở thành tác giả trẻ được nhiều độc giả tuổi teen ưa thích trong những năm gần đây: cách viết của cô thoải mái, phóng khoáng, tự do; vừa như “tự phát” theo cảm xúc, nhưng lại vừa có “ý đồ” rất chặt chẽ.
Trong tập cuối này, cuối cùng, độc giả cũng đọc được những gì thực sự diễn ra trong tâm trí của chàng trai bí ẩn: Conrad. Đây là nhân vật luôn khiến người khác thấy khó hiểu và chẳng ai biết anh muốn gì. Bây giờ thì chúng ta sẽ biết được cảm giác của Conrad và lý do của anh ấy – và tất cả đều trở nên dễ hiểu. Nó gần như là cơ hội để đọc được ý nghĩ của Edward (Chạng Vạng) trong tập sách “Midnight Sun” – nếu tác giả xuất bản cuốn sách này. Việc Jenny Han giữ những “bí mật” đó đến tập cuối cùng, có lẽ là để hai tập đầu được “nhẹ nhàng” và dễ đọc hơn.
- Bookmark tặng kèm -
Tập sách thứ 3 này được cho là kiểu sách “đọc liền một mạch”, vì khi bạn đã cầm nó lên, bạn sẽ không muốn đặt xuống trước khi bạn đọc hết được trang cuối cùng. Nó cũng là kiểu sách mà khi bạn đọc xong, bạn muốn dừng lại suy nghĩ một chút, thậm chí có thể khóc một chút.
Không phải khóc vì vui hay vì buồn, mà là một điều rất khó giải thích, khi các cảm xúc bỗng nhiên tràn ngập khi biết rằng cả bộ sách đã khép lại, như thể bạn vừa phải chia tay một người bạn thân vậy.
Bạn nên hoàn thành những việc cần làm trong ngày trước khi bắt đầu đọc “We’ll always have summer”. Bởi vì bạn sẽ yêu từng từ trong cuốn sách đó. Bởi vì nó sẽ là một câu chuyện mà bạn không bao giờ quên được, và nếu bạn bỏ dở nó giữa chừng, bạn sẽ cảm thấy như mình cắt ngang lời một người đang kể câu chuyện rất thú vị.
Tập cuối của bộ sách “Mùa Hè Thiên Đường” đã chứng minh rằng, bất chấp xu hướng hiện tại của dòng sách dành cho tuổi teen là truyện kỳ ảo, tình yêu và sự lãng mạn vẫn luôn có chỗ đứng ấn tượng, nếu tác giả có thể tạo ra những cảm xúc chân thật cho người đọc.
Sách phát hành ngày 22/02/2012. Hãy đặt trước ngay hôm nay để được mua với giá tốt nhất !
- Báo chí giới thiệu
(Theo Báo Hoa Học Trò)
Nếu đến lúc này bạn vẫn chưa là fan của Jenny Han thì sau khi đọc “Mùa Hè mãi mãi”, bạn sẽ rất dễ yêu mến cô ấy. Vì cuốn sách này chạm tới mọi kỳ vọng và mong muốn của bạn. Trong đó, bạn nhìn thấy cơ hội lớn của Belly. Belly đang ở bên Jeremiah.
Cô ấy yêu Jeremiah và mối quan hệ đó cũng đã sâu sắc. Thế rồi có chuyện xảy ra khiến chính niềm tin của Belly bị lung lay, và lung lay cả cái nền tảng mà cô ấy vẫn nghĩ là rất vững chắc. Để rồi Belly phải đặt ra câu hỏi về chàng trai còn lại của gia đình Fisher. Rồi lại một lời cầu hôn nữa chứ. Liệu Belly lựa chọn thế nào là đúng?
Jenny Han có biệt tài khiến cho chúng ta tin vào các khả năng - mọi khả năng, và tin vào một kết thúc có hậu cho hai người có vẻ như sẽ-đem-lại-hạnh-phúc-cho-nhau. Bạn sẽ say mê họ, muốn tình yêu của họ đi đến tận cùng bất chấp khó khăn. Để rồi hàng loạt câu hỏi lại được đặt ra và Jenny Han gây bất ngờ lần nữa bằng cách lật ngược vấn đề: Belly sẽ làm sao khi Conrad cũng quay trở lại trong cuộc đời cô?
Trong cuốn sách này, bạn sẽ thấy một Belly trưởng thành hơn, nhưng cũng vẫn có những điểm chưa chín chắn - như bất kỳ một cô gái nào. Cô ấy muốn kết hôn, nhưng có những nghi ngờ không bao giờ xóa tan đi được. Jenny Han quả thật rất “cao tay” trong việc “vo tròn” tất cả những hoài nghi, hạnh phúc, những phấn khích của hôn nhân, và nhiều nhiều nữa vào thành một trái bóng tròn của Belly.
Belly vẫn rất phấn khích với đám cưới, nhưng mặt khác, cô ấy cũng bắt đầu nhận ra rằng có thể, chỉ có thể thôi, đám cưới không phải là điều cô cần vào lúc này. Cô bắt đầu nhìn ra những thực tế khó khăn khi đi tìm nhà với Jeremiah, khi nhận ra rằng họ không thể tiếp tục sống nhờ vào thẻ tín dụng của bố Jeremiah được. Jenny Han đã thật tuyệt vời khi miêu tả về chuyện kết hôn và sự trưởng thành - không chỉ có hoa hồng.
Những băn khoăn của bạn cũng sẽ được dành cho cả Conrad và Jeremiah nữa. Bạn sẽ đặt mình vào vị trí của Belly và rồi sẽ thấy rằng nhân vật đó đã đi theo đúng con đường dành cho những độc giả có tâm hồn lãng mạn. Không hoàn hảo, nhưng phù hợp với lối phát triển câu chuyện về tình yêu mùa Hè, cũng như “Chạng Vạng” phù hợp với câu chuyện tình cảm của… các ma cà rồng vậy.
Có rất nhiều cuốn sách về chuyện tình yêu tuổi mới lớn, nhưng bạn sẽ thấy Jenny Han có một con đường rất riêng - và bạn sẽ hài lòng sau khi đọc “Mùa Hè mãi mãi”.
- Trích đoạn sách:
"Lúc ngủ, trông anh không khác gì một cậu bé con. Chân anh gác lên thành giường, hai tay ôm chặt chú gấu bông Junior Mint của tôi trước ngực. Tôi cởi giày và nhẹ nhàng bò vào chiếc giường đôi kế bên anh. Anh trở mình, mở mắt ra và mỉm cười với tôi. "Chào em."
"Chào anh" - tôi nói.
"Em làm bài thế nào?"
"Cũng tàm tạm".
"Vậy là tốt rồi!" - anh buông con Junior Mint ra và kéo tôi vào lòng - "Anh mang cho em một nửa bữa trưa của anh đấy!"
"Anh đáng yêu thế" - Tôi dụi đầu vào vai anh. Anh dịu dàng hôn lên tóc tôi. "Làm sao anh để bạn gái mình bỏ bữa được".
"Chỉ là một bữa sáng thôi" - tôi đính chính lại. Nhưng sau một hồi ngẫm nghĩ, tôi đành thừa nhận - "Và bữa trưa".
"Em muốn ăn luôn bây giờ không? Anh để trong túi sách ý".
Giờ nghe anh ấy nói tôi mới nhận ra là mình cũng hơi đoi đói thật, nhưng nếu phải chọn giữa ăn và ngủ thì tôi muốn ngủ hơn. "Lát em ăn" - Tôi thì thầm nói, mắt nhắm nghiền.
Và thế là cả hai chúng tôi ôm nhau ngủ theo hình thức lịm dần đều. Khi tôi tỉnh dậy, ngoài trời đã tối mịt, Junior Mint đang nằm lăn lóc dưới sàn nhà và tay của Jeremiah vẫn đang ôm lấy tôi. Anh vẫn đang ngủ.
Jeremiah luôn ở bên tôi, trìu mến, nhẹ nhàng và luôn đầy quan tâm...
Tôi và Jeremiah bắt đầu hẹn hò ngay khi tôi vào năm cuối của trung học. Nếu nói là "hẹn hò" thì cũng không hoàn toàn chính xác. Chúng tôi chỉ đơn giản là ở bên nhau. Mọi thứ diễn rất tự nhiên và nhanh, như thể trước giờ vẫn luôn là như vậy.
Một phút trước chúng tôi vẫn còn là bạn bè, rồi bỗng dưng chúng tôi hôn nhau, và việc tiếp theo tôi làm là đăng ký vào cùng một trường đại học với Jeremiah. Tôi đã nói với bản thân và mọi người (kể cả với anh, và đặc biệt là mẹ) rằng đây là một ngôi trường tốt, chỉ cách nhà có vài tiếng ngồi xe, nên việc tôi lựa chọn theo học ở đây là điều dễ hiểu. Tất cả những điều đó là sự thật. Nhưng trên hết cả, tôi chỉ muốn được gần anh. Tôi muốn ở bên anh tất cả các mùa trong năm, không chỉ mỗi mùa Hè không.
Và giờ chúng tôi đang ở đây, nằm bên nhau trên chiếc giường đôi, trong ký túc xá của trường. Anh đang là sinh viên năm thứ hai, còn tôi vừa kết thúc năm thứ nhất của mình vài tiếng trước. Thật không thể tin nổi chúng tôi đã cùng nhau đi được một chặng đường dài đến như vậy. Jeremiah và tôi quen biết nhau từ lúc bé tí, chúng tôi thậm chí đã trưởng thành cùng nhau qua các mùa Hè, vì thế việc giờ chúng tôi đến với nhau như thế này cũng chẳng có gì bất ngờ - nếu không nói đó là điều khó tránh khỏi.
Tôi muốn ở bên Jeremiah, luôn luôn chứ không chỉ trong mỗi mùa Hè
Hội nam sinh lớp Jeremiah đang chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc cuối năm. Chỉ chưa đầy một tuần nữa thôi, tất cả chúng tôi sẽ về nhà nghỉ Hè và phải tới tận cuối tháng 8 mới quay lại trường Finch. Xưa nay tôi vẫn luôn yêu mùa Hè nhất, vậy mà khi sắp được về nhà rồi thì trong bụng lại cứ bồn chồn như kiến bò. Tôi đã quá quen với việc hằng sáng hẹn Jeremiah ở căng-tin cùng ăn sáng và tối tối cùng anh đi đến nhà giặt để giặt đồ. Anh luôn phụ trách nhiệm vụ gấp áo phông cho tôi.
Mùa Hè năm nay, anh sẽ lại tới công ty của bố để thực tập, còn tôi sẽ đi chạy bàn ở một cửa hàng ăn quen của gia đình tên là Behrs, giống như năm ngoái. Kế hoạch của hai đứa là sẽ gặp nhau ở căn nhà mùa Hè ở Cousins, thường xuyên nhất có thể. Mùa Hè năm ngoái cả anh và tôi đều không thể tới đó, dù chỉ là một lần, do quá bận đi làm. Tôi nhận làm thêm để kiếm tiền đóng học phí. Mùa Hè đầu tiên xa Cousins ấy đã khiến tôi có cảm giác vật vờ rất khó tả.
Jeremiah có thể làm mọi điều vì tôi, và tôi tự hào về điều đó...
Bên ngoài có mấy con đom đóm đang bay lập lờ. Trời càng lúc càng tối và không quá nóng. Tôi đang đi giày cao gót, một quyết định cực kỳ sai lầm bởi đúng vào phút cuối tự dưng tôi lại hứng lên thích đi bộ chứ không đi xe buýt. Đã lâu lắm rồi tôi mới đi bộ dọc quanh sân trường trong một tối đẹp trời như thế này.
Tôi rất muốn rủ Anika và Shay đi cùng nhưng Anika đã có hẹn trước với hội khiêu vũ của cậu ấy. Còn Shay ngay khi vừa thi xong đã ra thẳng sân bay bay về nhà ở Texas. Đương nhiên Taylor không đời nào chịu hy sinh buổi tiệc của Hội nữ sinh để tham gia buổi tiệc của Hội nam sinh rồi. Và thế là chỉ còn mình tôi với đôi chân đau đến mức không thể tin nổi.
Tôi đã nhắn tin cho Jeremiah báo rằng mình đang đi bộ tới nên cũng không cần phải quá gấp. Chốc chốc tôi lại phải dừng lại để chỉnh giày vì hai cái gót chân như muốn tứa máu. Nếu có lần sau tôi sẽ thử thách mình bằng việc đi cà kheo, chắc cũng không thể đau đớn và khó khăn bằng đi cái đôi giày này.
Đi được nửa đường bỗng tôi nhìn thấy anh đang ngồi đợi trên chiếc ghế quen thuộc của hai đứa. Vừa nhìn thấy tôi, anh đứng bật dậy hớn hở nói: "Ngạc nhiên không!".
"Anh không cần phải đón em đâu" - nói vậy thôi nhưng trong lòng tôi đang sướng âm ỷ vì anh đã tới. Tôi bước tới ngồi xuống ghế.
"Em trông xinh quá!" – anh nói.
Ngay cả bây giờ, khi đã làm người yêu của nhau được hai năm, tôi vẫn thấy ngượng mỗi khi anh nói những câu như vậy.
"Cám ơn anh" - tôi lí nhí đáp, mặt đỏ bừng. Tối nay tôi mặc cái váy mùa Hè mượn được của Anika. Một chiếc váy hai dây màu trắng, điểm những bông hoa nhỏ li ti màu xanh.
"Váy của em làm anh nhớ tới bộ phim The Sound of Music, nhưng đẹp hơn tỉ lần".
"Cám ơn anh" - tôi lại lặp lại. Tôi tự hỏi, không hiểu bộ váy này có khiến mình trông giống như nhân vật Fraulein Maria không nhỉ? Nếu vậy thì thật không ổn một tẹo nào.
Tôi lấy tay vuốt vuốt lại cái nếp váy. Có mấy người đi ngang qua giơ tay vẫy chào Jeremiah nhưng tôi không nhận ra là ai, hơn nữa giờ tôi chỉ muốn ngồi im một chỗ cho cái chân nó nghỉ thôi.
Anh luôn biết cách tặng tôi những bất ngờ thú vị
Sau khi họ đi khỏi, anh quay sang hỏi tôi: "Chúng ta đi thôi em?".
Tôi rền rĩ kêu: "Chân em đau muốn chết luôn ý. Em căm thù giày cao gót".
Không nói không rằng, Jeremiah ngồi thụp xuống và nói: "Nhảy lên đi, tình yêu".
Vừa khúc khích cười, tôi vừa leo lên lưng anh đầy hạnh phúc. Tôi bật cười mỗi khi anh gọi tôi là "tình yêu". Tôi không thể kìm mình được. Bởi tôi thấy kiểu gọi đó vừa buồn cười vừa thú vị. Anh xốc tôi trên lưng và bắt đầu đi. Tôi vòng hai tay ôm lấy cổ anh. "Thứ Hai tới bố em có tới không?" - Jeremiah hỏi lúc chúng tôi đi qua sân chính.
"Có. Anh có đến giúp một tay không?".
"Hả? Cái gì? Anh đang cõng em đi dọc sân trường thế này còn chưa đủ à? Lại còn phải giúp em chuyển đồ nữa?".
Tôi giơ tay đánh yêu vào đầu anh và anh nghiêng đầu né rất nhanh. "Có có, anh giúp, anh giúp". Sau đó tôi còn nghịch ngợm thổi một quả mâm xôi vào cổ anh, làm anh ré lên như một đứa con gái. Tôi đã cười vang suốt cả quãng đường tới bữa tiệc.
Tại bữa tiệc Hội nam sinh của Jeremiah, các cánh cửa được mở rộng, mọi người đang tụ tập ở sân trước. Từng chùm bóng đèn Giáng sinh nhiều màu sắc được chăng đầy khắp nơi - từ hòm thư đến hàng rào trước cửa, thậm chí cả trên lối đi. Họ đã dựng lên ba hồ bơi mini của trẻ con cho mọi người thỏa sức nghịch và té nước. Đám con trai vừa chạy đuổi nhau vừa xịt bia vào mồm, vào mặt nhau. Một vài cô gái trên người giờ chỉ còn vẻn vẹn mỗi bộ bikini. Tôi nhảy xuống khỏi lưng Jeremiah và cởi giày ra đi chân trần trên cỏ.
"Ơ cái trò này hay phết nhỉ" - Jeremiah gật gù khi thấy mấy cái hồ bơi mini trẻ con - "Em có mang theo đồ bơi không?". Tôi lắc đầu.
"Em có muốn anh mượn ai cho em một bộ không?" - anh hỏi.
"Khỏi, không cần đâu!" - tôi vội xua tay từ chối. Tôi quen hết mấy anh trong Hội nam sinh của Jeremiah vì thường tới đây chơi nhưng hội con gái thì không quen lắm. Đa số bọn họ là từ Zeta Phi, một Hội nữ sinh kết nghĩa với Hội Nam sinh của Jeremiah. Họ thường xuyên tổ chức tiệc tùng hoặc tham gia các hoạt động cùng nhau.
Mùa hè tại Cousin đã giúp tôi và Jeremiah cùng Conrad tạo nên tam giác tình cảm khó gọi tên
Hồi đầu Jeremiah cũng muốn tôi tham gia vào Zeta Phi nhưng tôi nói không. Tôi nói với anh lý do là vì tôi không thể chi trả được tiền hội phí và tiền thuê phòng trong căn nhà chung của Hội. Nhưng nguyên nhân chính vẫn là tôi muốn làm quen và kết bạn với nhiềungười khác nữa, chứ không chỉ bó hẹp với mấy người trong Hội. Tôi muốn được trải nghiệm cuộc sống đại học một cách trọn vẹn và tự do nhất, như cách mà mẹ vẫn thường nói.
Theo lời Taylor thì hội Zeta Phi chỉ dành cho mấy đứa con gái lẳng lơ và thích tiệc tùng, trái ngược hoàn toàn với Hội của cậu ấy - Hội những cô gái có đẳng cấp, tinh tế và biết yêu thương cộng đồng.
Các cô gái thi nhau xồ tới, ôm chào hỏi Jeremiah. Họ chào tôi và tôi chào lại, sau đó tôi đi lên phòng Jeremiah ở trên gác để cất túi. Lúc từ trên gác đi xuống, tôi đã nhìn thấy chị ta. Lacie Barone, trong chiếc áo quây rất sexy, quần bò bó sát, và đôi giày da cao gót màu đỏ chót, đang nói chuyện với Jeremiah.
Chị Lacie là hội trưởng của Hội Zeta Phi, sinh viên năm ba - lớn hơn Jere một tuổi, và hơn tôi hai tuổi. Tóc chị ta màu nâu sẫm, cắt kiểu đầu bob, dáng người nhỏ nhắn. Nói tóm lại, theo tiêu chuẩn của mọi người thì Lacie là một "hot girl" chính hiệu. Taylor thường xuyên nhắc nhở tôi cần phải cảnh giác với chị Lacie vì rõ ràng chị ta có nhiều âm mưu với Jeremiah. Tôi luôn bảo với Taylor là chuyện đó không hề làm tôi lo lắng và sự thực là vậy, tại sao tôi lại phải quan tâm?
Dĩ nhiên đã là con gái thì ai mà chẳng thích Jeremiah. Anh chính là niềm mơ ước của mọi cô gái. Nhưng ngay đến một người xinh đẹp và quyến rũ như chị Lacie còn chẳng ảnh hưởng gì được đến chúng tôi nữa là. Jeremiah và tôi đã là một đôi từ nhiều năm nay. Tôi hiểu anh hơn bất cứ ai và cũng chẳng có ai hiểu tôi hơn anh. Tôi biết Jere sẽ không bao giờ để mắt tới cô gái nào khác. Vừa thấy tôi, Jeremiah lập tức vẫy tay gọi tôi lại. Tôi tiến tới chỗ hai người họ đang đứng và gật đầu chào. "Chào chị, Lacie".
"Chào em" - chị ta nói.
"Chị Lacie sẽ đi du học ở Paris mùa Thu tới" - Jeremiah vừa nói vừa kéo tôi sát về phía anh. Sau đó anh quay sang nói với chị ta - "Bọn em đang đi du lịch bụi vòng quanh châu Âu mùa Hè tới."
Nhấp một ngụm bia, chị Lacie gật gù nói: "Nghe hay đấy. Những nước nào?".
"Chắc chắn là phải qua Pháp rồi" - Jeremiah nói - "Belly nói tiếng Pháp rất tốt".
"Ôi không phải đâu ạ!" - Tôi ngượng ngùng chối - "Em chỉ học mấy năm trung học thôi."
"Ôi, chị cũng dốt tiếng Pháp lắm. Chị chỉ muốn sang đó để được ăn thật nhiều pho-mát và sô-cô-la thôi!".
Không ngờ một người có vóc dáng nhỏ nhắn, thấp như chị Lacie lại sở hữu một giọng nói khàn khàn, có phần hơi nam tính như thế. Tôi tự hỏi không biết chị ta có hút thuốc lá không nữa. Cái cách chị ấy mỉm cười khiến tôi bắt đầu băn khoăn với lời nhận xét của Taylor về chị Lacie. Chị ấy cũng dễ thương đấy chứ.
Anh là chàng trai đầu tiên tôi chia sẻ nụ hôn đầu đời. Anh là người bạn thân nhất của tôi. Jeremiah, anh là định mệnh của tôi...
Một lát sau, lúc chị Lacie quay đi lấy thêm đồ uống, tôi thì thào nói với Jeremiah: "Chị ấy dễ chịu nhỉ?!".
Jeremiah nhún vai: "Ừ, chị ấy tính hay lắm. Em muốn anh lấy cho em cái gì đó uống không?".
"Vâng".
Anh đặt hai tay lên vai tôi và hướng tôi ra phía dãy ghế sô-pha ở góc phòng: "Em cứ ngồi đây. Không phải làm gì hết. Anh sẽ quay lại ngay". Tôi nhìn theo cái cách anh rẽ qua đám đông tiến tới bàn để nước uống, lòng đầy tự hào khi được gọi anh là của tôi. Bạn trai của tôi, Jeremiah của tôi.
Chàng trai đầu tiên tôi từng ngủ thiếp đi bên cạnh. Chàng trai đầu tiên tôi chia sẻ về mọi bí mật của mình từ năm 8 tuổi. Chàng trai đầu tiên nửa đêm nửa hôm chạy đi mua thuốc Midol cho tôi khi tôi bị chuột rút nặng, chàng trai đầu tiên cần mẫn ngồi sơn móng chân cho tôi, kiên nhẫn giữ tóc cho tôi hôm tôi say bí tỉ và nôn thốc nôn tháo trước mặt đám bạn của anh, chàng trai đầu tiên viết lên tấm bảng trắng treo trước cửa phòng tôi một lời tỏ tình không-thể-ngọt-ngào-hơn. EM CHÍNH LÀ PHẦN SỮA TRONG MÓN SỮA LẮC CỦA ANH, mãi mãi. Yêu em ♥.
Anh là chàng trai đầu tiên tôi chia sẻ nụ hôn đầu đời. Anh là người bạn thân nhất của tôi. Và rất rất nhiều điều nữa tôi muốn nói về anh. Đây chính là định mệnh của chúng tôi. Anh chính là chàng trai tôi vẫn luôn tìm kiếm. Một nửa còn lại của tôi."
--------------------------------------------------------------
Thông tin sách:
Tác giả: Jenny Han
Nhà xuất bản: Trẻ